Canada Slams the Brakes on Indian Student Visas — What Happened to the Welcome Mat?
Canada siết chặt visa du học sinh Ấn Độ — tấm thảm đỏ đã đi đâu mất rồi?

Canada chỉ cấp dưới 10.000 visa du học cho sinh viên Ấn Độ trong tám tháng đầu năm nay — giảm mạnh so với gần 77.000 cùng kỳ năm ngoái và 150.000 năm trước đó. Đó là mức giảm 93% trong hai năm. Với một quốc gia mà các trường đại học gần như sống nhờ học phí của sinh viên Ấn Độ, đây không chỉ là thay đổi chính sách — mà là cú sốc hệ thống.
Đúng, một phần là do quy định nghiêm ngặt hơn về bằng chứng tài chính và việc chấm dứt chương trình xét duyệt nhanh SDS. Nhưng hãy thẳng thắn — các bê bối gian lận với thư nhập học giả đã phơi bày những lỗ hổng hệ thống. Giờ đây, IRCC không chỉ kiểm tra đơn — họ đang phân loại chúng như bác sĩ cấp cứu.
Trong khi Canada viện dẫn áp lực lên hạ tầng từ nhập cư, hình ảnh công khai lại rất tệ: Ấn Độ gửi nhân tài hàng đầu và chi học phí cao ngất, chỉ để đối mặt với tỷ lệ bị từ chối lên tới ba con số. Phải chăng giấc mơ du học từ đầu chỉ là mô hình thu tiền đội lốt visa du học?
Đừng giả vờ rằng chuyện này chỉ về gian lận. Mô hình kinh tế của giáo dục quốc tế tại Canada là không bền vững. Thu học phí sinh viên nước ngoài gấp 2–3 lần người trong nước nhưng lại thiếu đầu tư vào nhà ở và hỗ trợ? Đó không phải giáo dục — mà là bóc lột. Việc siết quota không phải là tàn nhẫn — mà là điều chỉnh hướng đi.
Con gái tôi học tại UBC. Làm thêm bán thời gian, đóng học phí đầy đủ, không xin trợ cấp công nào. Giờ đứa cháu của nó bị từ chối sau khi đã đặt cọc 30.000 đô? Chúng tôi không phải là kẻ lừa đảo. Chúng tôi là nhà đầu tư. Và Canada vừa đốt cháy niềm tin của chúng tôi.
IRCC nói là 'đánh giá công bằng,' nhưng SDS từng là luồng ưu tiên cho Ấn Độ. Việc chấm dứt mà không có giai đoạn chuyển tiếp khiến người ta nghĩ đến 'chính sách ứng biến' chứ không phải trung thực. Điều này làm tổn hại thiện chí ngoại giao.
Chính xác. SDS không phải là 'đối xử ưu đãi' — mà là một quan hệ đối tác chiến lược. Dẹp bỏ nó trong một đêm biến cách nhìn từ 'hợp tác' thành 'trục xuất'.
Tôi là người Canada gốc Ấn. Năm ngoái, văn phòng sinh viên quốc tế ở trường tôi còn van xin chúng tôi về quê tuyển sinh viên. Giờ họ gọi là ‘quá tải’? Vậy rốt cuộc là sao?
Ừ thì, thử tìm khách thuê nhà giờ xem. Phòng tầng hầm của tôi trước đây đặt trước cả năm bởi sinh viên Ấn Độ. Giờ tôi có phòng trống và tiền vay ngân hàng. Ai đang 'bảo vệ' chúng tôi vậy?
Cuối cùng cũng đến. Các thành phố chìm trong nhà ở đắt đỏ, và các trường đại học đang biến thành nhà máy cấp bằng. Một cú sốc tỉnh táo đã đến quá trễ.
Và giờ Canada có nguy cơ làm mất lòng một đồng minh lớn — vì một chương trình mà chính họ từng tích cực quảng bá. Đó không phải tầm nhìn chiến lược. Đó là thất bại trong ngoại giao.