A Death Documentary That Makes You Laugh? This Poet’s Final Masterpiece Redefines How We Grieve
Một bộ phim tài liệu về cái chết khiến bạn cười? Tác phẩm cuối đời của nhà thơ này đang thay đổi cách chúng ta đối diện với nỗi đau
Andrea Gibson, nhà thơ trình diễn nổi tiếng với những lời thơ chân thành đến trần trụi, không định làm một bộ phim khiến người ta cảm thấy ấm lòng. Họ đang chết dần vì ung thư buồng trứng giai đoạn cuối. Nhưng bằng cách nào đó, 'Come See Me in the Good Light' — bộ phim tài liệu được quay trong năm cuối đời — lại trở thành một lễ hội của tình yêu, tiếng cười và sự gắn kết, từ chối bị gò ép vào hình mẫu bi kịch thông thường.
Bộ phim mở đầu bằng một lời thú nhận đầy 'thiếu tế nhị' trên bàn ăn, chỉ hai tiếng sau khi nhóm quay phim bắt đầu làm việc — và không bao giờ đánh mất sự cân bằng đó. Đây không phải là phủ nhận nỗi đau. Mà là tuyên bố rằng, với tiếng cười sảng khoái và nước mắt cách nhau vài phút, niềm vui và nỗi buồn có thể song hành. Trong một nền văn hóa mê mẩn những câu chuyện được 'tẩy trắng', sự chân thật trần trụi này thật sự cách mạng.
Tôi đã xem phim này hai lần, và cả hai lần đều cười lớn rồi sụt sùi vào chiếc áo hoodie. Đó là sức mạnh của nó. Chúng ta không được dạy cách dung nạp cả niềm vui lẫn nỗi đau. Người ta bảo ta phải mạnh mẽ hay hãy bước tiếp. Bộ phim này nói rằng: cứ khóc khi đang đùa, ăn kem trong khi hóa trị, hôn người bạn đời khi đầu trọc lốc. Mới là chữa lành thực sự.
Là một đạo diễn, tôi nói luôn: quay được sự thân mật ở mức độ đó nhanh như vậy là điều kỳ diệu. Hầu hết ê-kíp phải mất cả tháng mới xây dựng được lòng tin. Nhưng ở đây, trong vòng vài giờ, họ đã chia sẻ điều gì đó linh thiêng. Nhóm làm phim không chỉ quan sát — mà trở thành nhân chứng, và điều đó thay đổi tất cả.
Tôi hiểu tác động cảm xúc rồi, nhưng về mặt đạo đức — liệu có công bằng khi quay một người đang yếu đuối đến thế? Nếu họ không suy nghĩ tỉnh táo trong quá trình điều trị thì sao? Tôi cũng không muốn hỏi, nhưng sự đồng thuận khi mắc bệnh nan y là vùng xám thật sự.
Sự mạnh mẽ của Megan? Nói thật, tôi không biết cô ấy lấy đâu ra sức để đi lưu diễn hoài. Nhưng mỗi lần cô lên giới thiệu phim và nói: 'Đây là chuyện tình của tôi, chứ không phải chuyện tôi góa bụa', tôi vỡ òa. Cô ấy đang giành lại quyền kể câu chuyện của mình.
Hầu hết phim tài liệu về ung thư đều rơi vào hai cực: sến súa hoặc quá thực tế đến lạnh lùng. Bộ này tránh được cả hai bẫy. Nó lộn xộn, lúng túng, gợi cảm, sâu sắc — y hệt đời sống. Nếu năm sau phim này không giành Gạo phim tài liệu hay nhất tại Sundance, thì ban giám khảo đã đánh mất linh hồn rồi.
Tôi trân trọng ý kiến phản biện, nhưng bản thân phim cho thấy sự đồng thuận liên tục. Họ tạm dừng quay khi Andrea quá yếu. Megan nói to: 'Em vẫn muốn làm tiếp chứ?' nhiều lần. Không phải khai thác — mà là một cuộc đối thoại.
Phúp khi họ cãi nhau vì ai ăn miếng bánh quy cuối cùng rồi ôm nhau khóc trong nhà vệ sinh? Đó mới là tình yêu. Không phải những hành động hoành tráng. Mà là những thứ lộn xộn, khó chịu, nhưng rất thật. Bộ phim này như một bức thư tình viết bằng nước mắt và tiếng cười.
Này mọi người, tôi xem vì thơ, mà ở lại vì chuyện tình đồng tính mang về cả biển dịu dàng trong tim. Với cả, màn chửi đùa về cái máy mát-xa? Kinh điển luôn.