HACC Faculty Strike Returns: Is a 17% Raise Demand Too Much — or Just Long Overdue?
Giáo viên HACC đình công trở lại: Yêu cầu tăng lương 17% là quá đáng — hay chỉ là điều đã đến muộn?

Hãy nói thẳng: đội ngũ giảng viên HACC đã gần ba năm rồi chưa có hợp đồng, trong khi ban giám hiệu vui vẻ duyệt tăng lương 3% cho người khác, thì những người trực tiếp đứng lớp lại bị 'xù' lương. Giờ họ yêu cầu tăng 17% trong ba năm và 5.000 đô một lần. Trường gọi là 'không đủ khả năng chi trả' — nhưng không trả lương xứng đáng cho nhà giáo mới chính là khủng hoảng ngân sách thật sự?
Và đừng quên: đây là lần đình công đầu tiên của giảng viên trong khu vực miền Nam thuộc PSEA trong 17 năm. Họ không dễ dàng chọn bước đi này. Khi một trường bảo rằng mức tăng lương hợp lý ‘đe dọa khả năng chi trả’, hãy hỏi xem điều đó thực sự khiến ai khó theo học — vì chắc chắn không phải các quản lý.
Tôi hiểu sự bức xúc, nhưng 17%? Trong ba năm. Đó không phải tăng lương, mà là thiết lập lại mức lương. Con gái tôi học ở HACC — thêm 100 đô mỗi học kỳ có thể khiến cháu phải bỏ một môn. Ai trả khi hóa đơn được dời sang gia đình?
Bà nói 100 đô mỗi học kỳ là quá đáng, nhưng tôi kiếm dưới 20.000 đô một năm dù dạy đủ khối lượng. Tôi chạy Uber cuối tuần. 'Chính sách giá rẻ' cho con gái bà được xây trên tiền lương nghèo khổ. Có lẽ cái 'hóa đơn' nên ngừng dời sang chúng tôi.
Đây là ví dụ kinh điển về bất công lao động: ép lương giáo viên thỉnh giảng, hội đồng duyệt tăng lương cho người khác rồi đóng vai nạn nhân khi người lao động đòi công bằng. Việc này không chỉ về tiền — mà về quyền lực và sự tôn trọng. Và một cuộc đình công sau 17 năm im lặng? Không phải liều lĩnh. Mà là kiệt sức.
Chúng tôi đa số ủng hộ giảng viên. Họ lương thấp và làm việc quá tải. Mối đe dọa thực sự đến thành công của sinh viên không phải là cuộc đình công — mà là một trường học coi giáo viên như linh kiện thay thế. Cùng sát cánh với thầy cô.
Về đạo lý, giảng viên xứng đáng được trả nhiều hơn. Nhưng các trường CĐ hoạt động với biên lợi nhuận mỏng. Nếu HACC tăng lương nhiều như vậy, sẽ phải hy sinh thứ gì đó — có thể là giới hạn tuyển sinh hoặc cắt chương trình. Không có bữa trưa miễn phí.
Buồn cười khi các trường tìm ra hàng triệu đô cho tòa nhà mới nhưng lại bảo vài xu cho lương giảng viên là vỡ ngân sách. Đặt ưu tiên đi, mọi người ơi. Biết đặt ưu tiên chứ.
Chúng ta đã chấp nhận những mẩu vụn quá lâu đến mức khi ai đó đòi bữa ăn thật sự, ban quản lý liền gọi là 'quá mức'. Cứ bảo dân nghèo ăn bánh? Giờ thì bảo giảng viên dạy toán cao cấp với mức lương đói nghèo.