Is Katatonia's New Album Actually a Masterpiece… or Just More Misery Porn for Grown-Ass Men in Sweaters?
Phải chăng album mới của Katatonia là kiệt tác – hay chỉ là 'phim bi kịch tư duy' cho mấy anh trung niên mặc áo len gào khóc?

Katatonia vừa ra mắt 'Nightmares As Extensions Of The Waking State' — một album nữa ngập tràn nỗi buồn không khí, và thật lòng tôi bắt đầu tự hỏi: phải chăng ta đang tôn thờ một công thức, chứ không phải nghệ thuật? Jonas Renkse nói về việc 'tìm những chi tiết nhỏ' như hook giọng hát hay âm keyboard làm bài hát 'nổi bật' — nhưng chẳng phải đó chỉ là cách nói bóng bẩy cho 'ta đang tối ưu hóa nỗi buồn thành công nghiệp' sao?
Họ thừa nhận album được viết từng phần sau loạt lưu diễn dài, nhưng nó vẫn mang cảm giác như một hành trình. Phải chăng sự ổn định giờ là sáng tạo mới? Hơn nữa, khi Anders Nyström ra đi sau 34 năm, liệu Katatonia còn tồn tại – hay chỉ là dự án cá nhân của Renkse với dàn nhạc thuê?
Tôi hiểu cái kiểu u sầu đó. Tôi đã chơi trong ba ban nhạc post-metal rồi. Nhưng sau 34 năm, bạn không thể cứ 'phát triển' mãi — hoặc là dậm chân tại chỗ, hoặc là chết nghệ thuật. Katatonia bỏ gốc death/doom để chuyển sang bản sắc nhẹ nhàng, dễ tiếp cận hơn. Được thôi. Nhưng giờ chỉ còn toàn chất liệu, thiếu đi độ sắc nhọn. Giống như nhạc rock trung niên buồn bã với hiệu ứng reverb.
Bạn nghĩ 'thiếu răng' là yếu à? Trong thế giới Katatonia, độ chính xác cảm xúc chính là cú cắn. Chủ nghĩa tối giản của họ không phải là lười biếng — mà là phẫu thuật. Mỗi nốt nhạc, mỗi khoảng lặng, được điều chỉnh để gợi lên từng sắc thái nỗi buồn cụ thể. Đây không phải nhạc rock. Đây là trị liệu bằng âm thanh.
Dù cảm xúc sâu sắc hay không, câu chuyện thực sự nằm ở chuyến lưu diễn. Chuyến đi Bắc Mỹ sau Opeth? Không chỉ là quảng bá — mà là tận dụng đòn bẩy tài chính. Fan sẽ mua thêm hàng hóa khi tinh thần kiệt quệ. Nhạc buồn nuôi sống cả ban nhạc.
Người ta quên mất Katatonia từng là ban nhạc chống thương mại. Giờ họ lưu diễn Bắc Mỹ và phát hành single trên Napalm Records? Cảm giác như cái gai đã bị mài nhẵn. Nhưng mà, nếu nhạc giúp ai đó vượt qua nỗi đau, thì tôi có tư cách gì mà phán xét.
Anders ra đi sau 34 năm? Không phải thay đổi nhân sự — mà là một tang lễ. Cách xây dựng riff là của anh ấy. Giọng Renkse thì biểu tượng, nhưng linh hồn có hai kiến trúc sư. Giờ đây chỉ còn là hiện vật bảo tàng: 'Katatonia: Như Được Nghe Bởi Một Người Sống Sót'.
Toàn mấy ông đang ngồi đó tranh luận nỗi buồn có 'đủ thật' không, như thể nó là cái bảng tính kế toán. Một số người như tôi chỉ khóc và cảm thấy bớt cô đơn. Các ông thử cảm nhận đi, đừng phân tích nữa được không?
Điều mỉa mai? Chúng ta đang ám ảnh bởi 'sự thật' trong nỗi buồn con người, trong khi dạy AI mô phỏng nó một cách hoàn hảo. Album mới của Katatonia có thể là hiện vật cuối cùng từ thời kỳ nỗi buồn chưa bị tối ưu để tăng tương tác.