Is This Chernobyl Fungus Actually Eating Radiation? Scientists Are Buzzing
Loại nấm Chernobyl này có thật sự đang 'ăn' bức xạ không? Các nhà khoa học đang xôn xao

Thế là có một loại nấm đen đang thảnh thơi sống trong lõi phản ứng Chernobyl như thể đây là khu nghỉ dưỡng độc hại nhất hành tinh. Không chỉ sống sót trong mức độ bức xạ kinh khủng, nó thậm chí có thể đang sống nhờ chính thứ đó. Melanin – sắc tố khiến da chúng ta rám nắng khi tắm nắng – dường như đang biến tia gamma chết người thành năng lượng phát triển. Nếu đúng vậy, đây không chỉ là sự sống sót. Mà là sự tiến hóa đang 'khoe cơ bắp' trước bờ vực tuyệt chủng.
Dẫu vậy, có một điều cần lưu ý? Quá trình 'phóng xạ tổng hợp' – đúng, đấy là thuật ngữ – vẫn chưa được chứng minh 100%. Vẫn chỉ là 'có thể'. Nhưng dù không thu năng lượng, khả năng chịu đựng điều kiện cực đoan đã buộc chúng ta phải định nghĩa lại sự sống. Và không, nó khó mà cung cấp điện cho nhà bạn, nhưng thử tưởng tượng một lớp phủ sinh học chống bức xạ làm từ loại nấm này. Sự trở lại của tự nhiên chưa bao giờ trông 'tối tăm mà đẹp đẽ' đến thế.
Chúng tôi đã thử nghiệm lớp chắn bức xạ từ melanin trên ISS năm 2019. Loại nấm này cản được 2% tia gamma cho mỗi lớp dày 1,7mm. Nhân rộng ra, bạn sẽ có một tấm chắn bức xạ sống – tự sửa chữa – cho các thuộc địa trên sao Hỏa. Đây không phải khoa học viễn tưởng – mà là bản thiết kế của tương lai.
Khoan đã. 'Phóng xạ tổng hợp'? Điều đó hơi xa vời. Melanin bảo vệ, đúng vậy—nhưng chuyển đổi bức xạ ion hóa thành năng lượng? Hãy cho tôi thấy ATP. Trước khi có, đó chỉ là sự sống sót tinh tế, chứ không phải phép màu.
Các bạn hoài nghi đang bỏ lỡ điểm chính. Dù chỉ là khả năng bảo vệ, chúng ta vẫn có thể chỉnh sửa gen để trồng cây trên đất nhiễm xạ. Không còn vùng cấm hoang tàn. Ăn rau ở Fukushima? Rất mong muốn.
Khoan đã. 'Chỉnh sửa gen cây trồng' ở vùng thảm họa? Ban đầu có vẻ là giải pháp nhân đạo, cho đến khi ai đó đăng ký bản quyền nấm và bán lại hạt giống cho nạn nhân với giá 500 đô một túi. Đây không chỉ là sinh học. Mà là 'sinh chính trị'.
Khách du lịch luôn hỏi: 'Liệu có sự sống nào còn sót lại không?' Tôi dẫn họ đến lò phản ứng số 4. Chỉ vào lớp nấm đen. Không nói gì. Cái im lặng đã nói lên tất cả. Họ cuối cùng cũng hiểu.
Đây là khởi nguồn của một loài nấm có tri thức. 200 năm nữa, chúng sẽ nhìn lại và nói: 'Tổ tiên nấm vĩ đại của chúng ta đã sống sót qua Đại Tai họa Nhân loại.' Tôi đang viết nháp tiểu thuyết rồi.
Hay nhỉ. Trong khi chúng tôi đang vật lộn với ung thư do bức xạ, thì loại nấm này lại đang phát triển mạnh và được đăng báo khoa học. Cuộc sống thật bất công.
Hãy thực tế một chút. Điều này thú vị, đúng vậy. Nhưng con cái chúng ta đang chết chìm trong lũ lụt và chết đói vì hạn hán. Có lẽ chúng ta nên dồn nguồn lực nghiên cứu vào khả năng chống chịu khí hậu thay vì những câu chuyện cổ tích trên sao Hỏa.