Is 'Jingle Bell Heist' the Most Subversive Family Film Netflix Has Ever Made?
'Jingle Bell Heist' có phải là phim gia đình táo bạo nhất Netflix từng làm không?

Thực lòng mà nói: một phim Giáng sinh kể về việc cướp một trung tâm thương mại vào đêm Giáng sinh không chỉ là bướng bỉnh—nó gần như cách mạng. Việc nó đứng đầu ở 70 nước nói lên nhiều điều về chúng ta hơn là về Netflix.
Chúng ta cổ vũ cho những tên tội phạm nhỏ nhặt thay vì đại gia vì hệ thống đã bỏ rơi chúng ta. Và dĩ nhiên, giới phê bình chỉ cho nó 67% nhạt nhẽo, nhưng cần gì Metacritic khi có đến 50 triệu gia đình đang cùng nhau cười sảng khoái?
Hồi xưa, phim Giáng sinh là tuyết rơi, hát thánh ca, và nhất định không ăn trộm! Giờ trẻ con xem mấy tên trộm mặc cashmere mà gọi là ‘phim tình cảm’. Rồi đây? Ông già Noel cướp ngân hàng chắc?
Thật ra, đây là một cuộc phản kháng âm thầm chống lại chủ nghĩa tư bản lễ hội mang tính biểu diễn. Trung tâm thương mại là đền thờ. Việc ăn trộm từ đó có tính biểu tượng.
Khoan đã. Một trung tâm thương mại sang trọng ở London để hai nhân viên túng thiếu tự do đi lại trong siêu thị ban đêm? Đó không phải là lãng mạn — đó là thất bại trong kiểm toán an ninh.
Đạo diễn của Fimognari ẩn cảm thông sâu sắc dưới lớp lấp lánh. Họ không phải là kẻ trộm; họ là những công nhân bị trả lương thấp đang phản kháng một cách đầy phẩm giá.
Học sinh tôi xem hai lần. Không phải vì cốt truyện, mà vì ‘ăn trộm từ Ông Lớn’ cảm giác như công lý khi tiền thuê nhà đang đến hạn.
Cuối cùng, một bộ phim Giáng sinh thừa nhận rằng kỳ nghỉ này chỉ toàn hỗn loạn và quyết định tồi. Tôi thấy mình trong đó.
Là một phim cướp, tội ác thực sự là thiếu lưới tia laser. Nhưng như một chuyện tình? 10/10. Trái tim tôi cũng bị cướp mất rồi.