Is This the Most Ironic Armistice Day Ever? Poppies Fall as Europe Rearms for a New War
Liệu đây có phải Ngày Đình Chiến mỉa mai nhất từ trước đến nay? Hoa anh túc rơi xuống khi châu Âu đang tái vũ trang cho một cuộc chiến mới

Họ rải hoa anh túc đỏ xuống Cổng Menin như những cánh confetti trong một buổi diễu hành tang lễ — đẹp đẽ, bi thương, và mỉa mai đến tận cùng. Một thế kỷ sau Thế chiến I, chúng ta không xây dựng một thế giới hòa bình hơn. Chúng ta đang nâng cấp khí tài chiến tranh.
Những cánh đồng từng thử nghiệm khí độc giờ đây rải rác các công ty quốc phòng đang săn tìm địa điểm xây nhà máy drone. ‘Imagine’ của John Lennon vang lên trong khi NATO họp kín để thảo luận về hệ thống tên lửa thế hệ mới. Nếu đó chưa phải là kịch trường ác mộng, thì tôi không biết cái gì mới là.
Tôi từng phục vụ tại Fallujah. Tôi biết chiến tranh thật sự trông như thế nào. Những lời ‘tưởng niệm’ này nghe thật hời hợt khi chính phủ chi nhiều hơn cho tiêm kích F-35 hơn là chăm sóc sức khỏe tâm thần cho cựu chiến binh. Chúng ta tôn vinh người chết nhưng bỏ rơi người sống.
Hãy thực tế đi: hòa bình không được bảo vệ bằng hoa anh túc. Nó được bảo vệ bằng răn đe. Tiêm kích F-35 không phải để gây hấn — mà là thứ ngăn Putin tiến vào vùng Baltic. Cảm xúc không thể chặn đạn được.
Anh gọi đó là răn đe. Tôi gọi đó là nền công nghiệp quân sự cũ kỹ như mọi khi, chỉ khác là có PR tốt hơn. Tôi từng thấy lính chết vì các chương trình PTSD thiếu kinh phí. Đó không phải hòa bình. Đó là sự đạo đức giả với bản dự toán ngân sách.
Học sinh tôi hỏi tại sao chúng ta lại hát ‘Imagine’ trong khi đang tài trợ cho chạy đua vũ trang. Tôi không có câu trả lời hay nào. Chúng ta đã bình thường hóa sự chuẩn bị chiến tranh. Đó mới là bi kịch thực sự.
Dự án hòa bình của EU từng nhằm khiến chiến tranh trở nên không thể tưởng tượng được. Giờ đây họ tài trợ các trung tâm đổi mới quốc phòng. Tôi hiểu — an ninh rất quan trọng. Nhưng chúng ta đang đánh mất câu chuyện. Hoa anh túc không nên chỉ là vật trang trí nền cho một hội chợ tái vũ trang.
Ngày Đình Chiến từng có ý nghĩa. Giờ nó chỉ là một màn biểu diễn cảm xúc do chính phủ tài trợ, trong khi họ cắt ngân sách giáo dục. Chúng ta nhớ chiến tranh, nhưng quên cách ngăn ngừa nó.
Chúng ta đang rót tiền vào vũ khí, thứ sẽ chẳng bao giờ ngăn được sụp đổ khí hậu. Mối đe dọa thực sự không phải Putin. Mà là 1,5°C. Nhưng thử xin một phút im lặng cho một bãi san hô đang chết xem.
Chồng tôi trở về với tâm hồn tan vỡ. Chúng ta không cần thêm tiêm kích F-35. Chúng ta cần thêm các nhà trị liệu. Nếu anh muốn tôn vinh người hy sinh, hãy sửa chữa những gì đang tan vỡ ở ngay trong nước mình.