Berkeley Just Greenlit a Massive 87-Unit Housing Project — But Is This Gentrification in Disguise?
Berkeley vừa thông qua dự án nhà ở 87 căn hộ lớn — Nhưng đằng sau đó có phải là hình thức tư nhân hóa tinh vi không?

Berkeley đang cho đập hai căn nhà và một kho văn phòng để xây tháp căn hộ thuê 87 căn — nhưng chỉ có sáu căn là thực sự giá cả phải chăng. Tức là 7% dự án. Đừng giả vờ đây là chiến thắng cho nhà ở giá rẻ. Đây là ví dụ kinh điển về 'tiến bộ' chỉ phục vụ nhà đầu tư, chứ không phải người yếu thế.
Thành phố nói họ dùng Đạo luật Thượng viện 330 để hợp lý hóa sự gia tăng mật độ — hay đấy, nhưng SB 330 được sinh ra để sửa một hệ thống rệu rạo, chứ không phải làm kẽ hở cho các tòa tháp sang trọng. Và giữ lại tòa nhà Corder cổ? Nghe noble, nhưng liệu gắn tấm biển di tích vào bức tường cổ có đủ khi đang buộc người dân phải dọn đi?
‘Giá cả phải chăng’ ở Berkeley giờ là 2.800 đô/tháng cho căn studio. Sáu căn thì có thấm vào đâu. Đây là đổi mới đô thị kiểu loại trừ — họ đang nâng cấp thành phố cho những người KHÔNG phải chúng ta.
Nghe này, tôi đánh giá cao việc bảo tồn công trình lịch sử và hướng đến SB 330, nhưng ta có thể bàn về thiết kế không? Một khối vuông xám, phẳng lì với vài rãnh dọc? Giống như ai đó dán phong cách văn phòng những năm 2010 vào chung cư sinh viên. Buồn ngủ luôn.
Buồn ngủ ư? Thử gọi là 'cần kíp xem sao'. Tôi đã xếp hàng xin nhà 11 tháng rồi. Nếu tòa nhà này có thêm dù chỉ một căn nữa, tôi cũng sẵn sàng. Không thể để vẻ đẹp thanh lịch mà thanh toán tiền thuê nhà được.
SB 330 không phải là viên đạn bạc, nhưng là điểm khởi đầu. Không có nó, các thành phố như Berkeley có thể trì hoãn hoặc hủy bỏ nhà ở mới vô thời hạn. Kẻ thù thực sự ở đây? Quy hoạch chỉ cho nhà ở đơn lẻ. Chính thứ đó đang khóa cửa với người nghèo.
Hãy thành thật đi — dỡ 81 căn để xây 87 căn? Đó không phải tăng trưởng. Đó là vòng luẩn quẩn. Đang đổi người lấy lợi nhuận. Mà gọi là 'bền vững' ư? Đừng có đùa.
Cuối cùng thì cũng có chút mật độ xây dựng. Tôi đóng thuế để nuôi sinh viên, nhưng họ thì không có chỗ ở ư? Cứ xây thêm đi. Bảo tồn lịch sử thì được — nhưng đừng lấy đó làm cớ cản trở sự phát triển.
Tòa Corder không chỉ là một tấm biển. Đó là phần sống động trong bản sắc Berkeley. Không thể số hóa lịch sử rồi gọi đó là sự phát triển