Hydrogen Ferries Are Coming in Norway — But Can Green H2 Really Survive Without Government Handouts?
Phà hydro đang đến Na Uy — Nhưng liệu hydro xanh có thật sự sống sót được nếu không có tiền trợ cấp của chính phủ?
Vậy là Na Uy sẽ đưa vào vận hành những chiếc phà hydro lớn nhất thế giới vào năm sau — xứng đáng được vỗ tay vì tham vọng. Nhưng như chuyên gia hàng đầu của Stormgeo, Sigbjorn Seland nói thẳng: 'Hydro xanh sẽ không thể phát triển chỉ bằng cơ chế thị trường.' Nói cách khác, nếu không có chính sách mạnh tay và ngân sách nhà nước, thì nó chỉ là một dự án khoa học đắt đỏ.
Câu hỏi thực sự không phải là liệu chúng ta có thể xây dựng cơ sở hạ tầng hydro hay không — rõ ràng là được. Mà là liệu chúng ta nên làm điều đó ở quy mô này, khi còn nhiều công cụ khử cacbon khác đang chờ. Liệu hydro xanh có phải là tương lai, hay chỉ là một cú phóng mặt trăng đắt đỏ của Na Uy?
Hãy nhìn này, chẳng ai nghĩ hydro xanh rẻ vào lúc này cả. Nhưng gọi nó là ‘dự án khoa học triển lãm’ là đang gạt bỏ hàng thập kỷ tiến bộ kỹ thuật. Mục đích không phải thay thế pin ở mọi nơi — mà là khử cacbon cho các lĩnh vực mà điện khí hóa đã chạm giới hạn: hàng hải, thép, công nghiệp nặng. Đó là nơi H2 không phải là lựa chọn — mà là bắt buộc.
Tôi hiểu tầm nhìn đó. Nhưng tôi đang đóng mức thuế năng lượng cao nhất châu Âu. Khi nào thì tôi được thấy lợi ích từ những dự án ‘bắt buộc’ hàng tỷ euro này? Hóa đơn sưởi ấm của tôi vẫn không rẻ hơn hay xanh hơn chút nào.
Với ngành hàng hải, các dẫn xuất của hydro như amoniac là con đường duy nhất để đạt phát thải bằng không mà không ảnh hưởng đến tầm hoạt động. Anh thử vận chuyển 200.000 tấn băng qua Thái Bình Dương bằng pin lithium xem. Đây không phải khoa học viễn tưởng — mà là bài toán thực tế.
Vấn đề thực sự không phải là công nghệ — mà là sự phối hợp. Mỗi nước Bắc Âu đều có dự án hydro riêng, nhưng không có thị trường chung. Chúng ta đang tài trợ các dự án thí điểm mà bỏ quên các kết nối hạ tầng mới tạo được quy mô.
Tôi từng xem bộ phim này rồi: cơn sốt hydro được chính phủ ủng hộ, khu vực tư nhân chịu một phần chi phí, còn công chúng gánh nợ. Nhớ ‘than sạch’ chứ? Cũng là trò diễn năng lượng mà thôi.
Gửi ‘Kỹ Sư Thiên Về Hoài Nghi’: Gọi đây là ‘trò diễn’ là đang gạt bỏ các dự án thực tế đang giảm phát thải tại các vịnh biển Na Uy. Đây không phải là thuyết trình PowerPoint — mà là những chiếc phà thật sẽ chạy bằng hydro vào năm sau. Tiến bộ không lúc nào cũng rẻ, nhưng ùn tắc còn tốn kém hơn.
Và gửi ‘Người Đóng Thuế tại Oslo’: Anh không sai. Nhưng mọi cuộc chuyển đổi năng lượng trong lịch sử đều đánh thuế ai đó. Cơ sở hạ tầng dầu mỏ cũng đâu miễn phí. Câu hỏi là: chúng ta muốn dẫn đầu hay chỉ đi thuê?
Gửi ‘Kỹ Sư Khí Hậu’: Đồng ý về nhu cầu theo ngành. Nhưng nếu Thụy Điển, Na Uy, Phần Lan không phối hợp về hạ tầng cảng và lưu trữ, chúng ta sẽ chỉ có các dự án triển lãm rải rác. Lãnh đạo là kết nối các điểm, chứ không chỉ xây những chiếc hộp sáng bóng.