Taylor Momsen Just Squeezed Into Her 25-Year-Old Cindy Lou Who Dress — And Jim Carrey’s Torture Makeup Horror Story Still Haunts Me
Taylor Momsen vừa nhét mình vào bộ đồ Cindy Lou Who đã 25 năm tuổi — và câu chuyện kinh hoàng về lớp trang điểm tra tấn của Jim Carrey vẫn ám ảnh tôi

Taylor Momsen vừa chứng minh thời gian là một vòng tròn phẳng khi cố lách lại vào bộ đồ Cindy Lou Who gốc sau 25 năm — và thành thật mà nói, điều đó ấm lòng khủng khiếp. Nhưng đừng giả vờ đây chỉ là một lần ăn mặc hoài cổ dễ thương. Đây là cổng dịch toàn phần về năm 2000, đồng nghĩa chúng ta bắt buộc phải nhắc lại hành trình hóa điên của Jim Carrey thành Grinch: từ phiên trang điểm tám tiếng, bí kíp chịu đựng tra tấn kiểu CIA, cho đến nghiện nhạc Bee Gees.
Việc ngôi sao năm 6 tuổi và người đàn ông từng trải qua 100 ngày với lớp mút xốp màu xanh có thể đoàn tụ trong tinh thần Whoville — một người bằng kỷ niệm, một người bằng sự tự hành hạ — mới chính là phép màu Giáng sinh thực sự.
Tôi là người từng thức trắng đêm cho một buổi diễn ba tiếng, nên tôi thật sự kính nể sự tận tụy của Jim Carrey. Nhưng tám tiếng rưỡi chỉ để trang điểm? Đây không phải diễn xuất — mà là nghệ thuật trình diễn bị bắt làm con tin.
Tôi từng mặc bộ đồ nhân vật nặng 50 pound suốt sáu tiếng mỗi ngày. Ngay giây phút nghe ‘không được nghỉ đi vệ sinh’, tôi biết mình vừa ký hợp đồng gây tổn thương tinh thần rồi.
Điều này dấy lên lo ngại nghiêm trọng về lao động. Nếu Jim Carrey có đại diện công đoàn, họ đã đóng cửa sản xuất này ngay ngày đầu tiên. 100 ngày trong lớp mút kín hơi? Đây không phải diễn xuất nhập vai — mà là bóc lột lao động.
Chính xác. Và chúng ta có thể nói về những kính áp tròng không? Những mảnh giấy vụn bay lơ lửng trong không khí? Đấy là điều kiện hoàn hảo để bị loét giác mạc.
Cô ấy vẫn mang cho anh ấy kẹo Crunchies! Và anh ta đổ lỗi quên lời là do cao đường. Đây không chỉ là ký ức tuổi thơ — mà là cốt truyện khởi nguồn cho một phim tình huống.
Kẻ ác thật sự chưa bao giờ là Grinch. Mà là gã quản lý phim trường đã nói ‘làm anh ta dễ thương hơn’ sau khi thấy thiết kế đầu tiên đáng sợ.
Dùng kính áp tròng trên phim trường với bụi giấy bay tứ tung? Đây không phải là tận tụy. Mà là vụ kiện sắp nhắm mắt rồi.
Tôi từng chế giễu Bee Gees. Giờ tôi nhận ra nhạc của họ là thứ duy nhất giữ lấy lý trí của Carrey. Tôi kính phục.