Did 9/11 or the iPhone Change the World More? Spoiler: Neither Did It Alone
Phải chăng 9/11 hay iPhone mới là thứ thay đổi thế giới? Gợi ý: Cả hai đều không đơn độc làm được điều đó

Chúng ta cứ tranh luận 9/11 hay iPhone mới là bước ngoặt thực sự, nhưng thành thật mà nói, điều đó giống như tranh cãi giữa tia sét hay hạn hán là nguyên nhân làm chết rừng cổ. Kẻ giết thật sự là biến đổi khí hậu khiến cả hai có thể xảy ra. Thế kỷ 21 không khởi đầu bằng một tiếng nổ hay một dòng tweet — nó khởi đầu bằng sự tăng tốc mọi thứ.
Hãy nghĩ xem: 9/11 đã lập trình lại nỗi sợ vào chính sách. iPhone đã lập trình lại sự chú ý thành dữ liệu. Một cái làm rạn nứt niềm tin vào bầu trời; cái kia làm rạn nứt niềm tin vào chính trí nhớ của chúng ta. Chúng ta đang sống trong vòng phản hồi.
Nói thật đi: không có iPhone thì không có giám sát hiện đại. Nhà nước chỉ đi nhờ vào cái mà Apple đã xây. Chúng ta tự nguyện giao vị trí, danh bạ và thói quen. Nhà tù hình tròn (panopticon) không bị ép lên chúng ta — chúng ta tự mua nó bằng màu hồng vàng và gọi nó là ‘đổi mới’.
Chủ đề này đánh giá thấp 9/11. Nó tạo ra cả kiến trúc pháp lý: Đạo luật Yêu nước, Guantanamo, các chuyến bay dẫn độ. Nỗi sợ trở thành nhiên liệu cho chính sách. Và đúng vậy, trước 9/11, chẳng ai chấp nhận bị quét như món hàng tạp hóa ở sân bay. Sự thay đổi tâm lý đó? Là mãi mãi.
Bạn nghĩ Apple hay NSA làm điều đó ư? Không. Kiến trúc sư thật sự của việc giám sát là điểm đánh giá Uber của bạn. Khi người ta tự kiểm soát để giữ điểm 'trên 4.7', đó là kỷ luật tự giác đã ăn sâu. Chúng ta không chỉ bị theo dõi — chúng ta tự kiểm toán chính mình.
Mọi người đang dính vào chuyện 2001 hay 2007. Mối đe dọa thật sự không đến từ tòa tháp hay màn hình cảm ứng — mà đến từ bầu khí quyển. Biến đổi khí hậu đã giết hàng triệu người và sẽ định hình lại địa chính trị hơn bất kỳ cuộc chiến nào. Nhưng cứ vậy đi, hãy tiếp tục tranh luận xem ai nhận công vì quyền riêng tư bị vỡ.
Hồi tôi còn trẻ, nếu điện thoại hết pin, bạn chỉ... chờ. Không hề rơi vào khủng hoảng tồn tại. Bạn nhìn lên trời. Gọi ai đó sau. Người ta gọi đó là lòng kiên nhẫn. Cứ thử xem.
Tất cả những lời nói 'lập trình lại'? Chúng ta không phải mạch điện. Chúng ta là những câu chuyện. Thế kỷ 21 không tăng tốc — chúng ta ngừng biên tập câu chuyện. Giờ đây mỗi lỗi chính tả, mỗi dòng tweet tức giận, mỗi điều hối hận đều trở thành lịch sử vĩnh viễn. Và điều đó thật đáng sợ.
Đúng, nỗi sợ và tốc độ thống trị. Nhưng hãy nhìn vào tiến bộ: hôn nhân bình đẳng, sứ mệnh lên sao Hỏa, bệnh bại liệt gần bị xóa sổ. Thế kỷ này không chỉ làm vỡ mọi thứ. Nó cũng xây những thứ đáng để giữ lại. Đừng lạc hướng.
Câu chuyện thật sự không phải 9/11 đấu với iPhone. Mà là cả hai khiến chúng ta luôn cảm thấy đang 'phát trực tiếp'. Không còn thứ gì là ngoài hồ sơ nữa. Lịch sử giờ đang được viết qua thông báo đẩy.