Vince Gilligan’s New Show ‘Pluribus’ Is Peak TV Evolution—Is a Happy Hive Mind Actually Utopia?
Phim Mới Của Vince Gilligan 'Pluribus' Là Đỉnh Cao Truyền Hình Thế Hệ Mới—Liệu Xã Hội Lạc Quan Thành Bầy Có Phải Là Thiên Đường?

Tác phẩm mới nhất của Vince Gilligan, Pluribus, không đơn thuần là một câu chuyện hậu tận thế—mà là một bộ phim khoa học viễn tưởng thông minh, chứa đầy mâu thuẫn đạo đức, lật ngược hoàn toàn thể loại phim xác sống. Thay vì những đám đông thây ma rên rỉ, ta thấy một thế giới nơi hầu hết mọi người thật sự hạnh phúc dưới sự điều khiển của một ý thức tập thể. Không nổi loạn, không bạo lực—chỉ là những nụ cười bất tận và tình yêu vô điều kiện. Nhưng điểm nhấn nằm ở đây: nhân vật chính Carol (Rhea Seehorn) là người miễn nhiễm và quyết tâm phá hủy 'thiên đường' này. Biến thể của Gilligan buộc chúng ta phải đặt câu hỏi: Liệu tận thế có thể không phải tai họa, mà lại là… một sự thăng cấp?
Bộ phim này chạm đến rạn nứt triết học sâu sắc: Chủ nghĩa vị lợi đối lập với Chủ nghĩa hiện sinh. Liệu hạnh phúc tập thể—lợi ích tối đa cho số đông—có đáng để đánh đổi sự tự do cá nhân? Hay tự do quan trọng đến mức cả nỗi đau toàn cầu còn dễ chấp nhận hơn mất nó? Nếu mọi người đều hạnh phúc và không ai đau khổ, thì tự do ý chí còn quan trọng không? Pluribus không phải phim viễn tưởng—mà là một cuộc đối thoại Socrates được vẽ bằng màu Kodachrome.
Tôi chẳng quan tâm triết lý gì cả—tôi chỉ muốn Rhea Seehorn nhận ĐỦ giải thưởng. Cô ấy từng bị đánh giá thấp quá mức trong Better Call Saul, và giờ lại đóng vai chính trong một bộ phim của vũ trụ Vince Gilligan? Vâng. Xin hãy cứ như vậy mãi mãi.
Điều này giống như một cảnh báo rợn người về đích đến cuối cùng của mạng xã hội. Chúng ta đã bị dẫn dắt bởi thuật toán để hành xử như một đàn thể, khao khát sự công nhận và đồng thuận. Pluribus không phải viễn tưởng—mà là điều xảy ra khi việc tối ưu hóa dopamine trở thành bắt buộc.
Thiên tài của Gilligan luôn nằm ở việc đảo ngược các mô-típ thể loại nhưng vẫn giữ được sự chân thật về cảm xúc. Nhớ lại cảnh Jesse hỏi liệu Badger có chết trong 'Problem Dog' không? Cảm giác tội lỗi nguyên sơ đó? Sứ mệnh của Carol trong Pluribus cũng mang tính cá nhân sâu sắc như vậy, dù trong bối cảnh tận thế.
Chính xác. Gilligan không xây dựng thế giới—ông xây dựng những nghịch cảnh con người dưới lớp vỏ khoa học viễn tưởng.
Ý tưởng hay đấy, nhưng thực tế mà nói—chẳng ai sẽ xem liền một lúc một bộ phim về những người kìm nén cảm xúc cứ mỉm cười lịch sự trong khi thế giới thay đổi. Tôi nhớ thời tận thế còn đầy vụ nổ.
Việc chuyển sang tỷ lệ khung hình 2.39:1 là thiên tài. Phong cách Kodachrome không chỉ là hoài niệm—mà là sự mỉa mai bằng hình ảnh. Bạn dùng bảng màu của hạnh phúc để miêu tả một thế giới nơi tự do đã chết. Rợn người.