Historians Are Broke, But Their Books Are Fire—Here Are 2025’s Hidden Gems You Won’t Find on Bestseller Lists
Các nhà sử học thì nghèo, nhưng sách của họ thì đỉnh – đây là những viên ngọc ẩn năm 2025 mà bạn sẽ không thấy trên danh sách bán chạy

Hãy thành thật đi: hầu hết các nhà sử học không phải đang bơi trong tiền bản quyền đâu. Nhưng công trình của họ thì sao? Thiết yếu. Những cuốn sách ra mắt năm 2025 từ các học giả không có chức danh dài hạn này đang âm thầm thay đổi cách chúng ta hiểu mọi thứ—từ việc người Cơ đốc giáo đầu tiên lý giải chế độ nô lệ như một hình thức sùng đạo, đến việc lời nhạc punk thời Reagan là dạng biểu tình thô ráp và không kiểm duyệt.
Một cuốn sách tái định nghĩa đường La Mã như công cụ cho tư tưởng hiện đại—thật đó. Cuốn khác khám phá các nhóm phái nữ thuật miền Nam mang tính đồng tính nam và cải cách vào những năm 1970. Đây không phải là những mẩu nội dung sách giáo khoa nhàm chán—chúng mang tính cách mạng, rất con người, và cực kỳ cần thiết. Và vâng, việc mua chúng sẽ hỗ trợ những tác giả thực sự cần được hỗ trợ.
Cuối cùng thì cũng có một danh sách không giả vờ rằng các nhà sử học là những người có ảnh hưởng được trả lương cao. Đây mới là công trình thực sự thay đổi cách bàn luận—loại bạn trích dẫn trong luận văn và nhớ mãi vài năm sau. Nhưng thành thật đi: nếu ta không hỗ trợ các tác giả này ngay bây giờ, thì ai sẽ làm điều đó?
Một nửa số sách này nghe như những thuật ngữ học thuật sành điệu được ghép lại với nhau. 'Các nhóm nữ thuật đồng tính nam'? 'Thiên Chúa như chủ nô'? Tựa sách thì ngầu, chắc vậy—nhưng bao nhiêu trong số này thực chất chỉ là trình diễn để lấy lòng các nhà sử học có chức danh?
Bạn nghĩ đó là trình diễn ư? Hãy thử đọc tác phẩm của Bonar về sự chiếm hữu bởi thần thánh trong 'Người Chăn Chiên của Hermas'. Thật đáng sợ khi thấy nó vẫn còn rất hiện hữu ngày nay. Cuốn sách cho thấy cách sự đầu hàng đã được gán nhãn là thánh thiện—và cách lập luận đó vẫn định hình các phong trào tôn giáo hiện đại. Đó không phải là từ sành điệu. Đó là máu và mực viết.
Cuốn sách hướng dẫn mới của Heather Huyck nên được coi là đọc bắt buộc tại mọi di tích lịch sử trên cả nước. Quá nhiều ‘lịch sử phụ nữ’ chỉ là phần chú thích nhỏ trên bảng đồng về một người đàn ông. Cuối cùng, đã có một cẩm nang đặt phụ nữ làm trung tâm như những con người—chứ không phải biểu tượng.
Sự thật là chúng ta đang tranh luận về ‘thuật ngữ học thuật sành điệu’ trong khi những tác giả này không được trả công xứng đáng? Đó mới là vụ bê bối thực sự. Những cuốn sách này mang tính cách mạng chính vì chúng được viết bởi những người nằm ngoài hệ thống—nhiều người thậm chí sống sót bằng những mẩu dư thừa. Hãy mua một cuốn. Đó là hoạt động đấu tranh.
Cuốn sách của Chen về bộ sưu tập thực vật thế kỷ 17 đã khiến tôi phải suy ngẫm lại cách chúng ta đánh giá tri thức thị giác. Đây không chỉ là những bức tranh đẹp—chúng còn là hồ sơ khoa học, biểu tượng địa vị và hành động sùng đạo. Những bông hoa không đơn thuần là chết đi. Chúng được bất tử hóa bằng lao động.
Một nửa nghe như blog Tumblr những năm 2014. 'Phép thuật cải cách miền Nam'? Thôi đi. Kế tiếp bạn sẽ bảo Gióng là người chuyển giới và ta có thể triệu hồi công lý bằng cách niệm chú à?