Is 'The Smashing Machine' a Masterpiece or Just Masochism in Disguise?
‘The Smashing Machine’ là kiệt tác hay chỉ là sự tự hành hạ được ngụy trang?
‘The Smashing Machine’ của Benny Safdie không đơn thuần là phim — mà là một trải nghiệm thể chất. Bạn không xem, mà là chịu đựng nó. Máy quay rung lắc, âm thanh ù ấm, sự tập trung dồn dập vào sự xuống cấp thể chất — mọi thứ được thiết kế để bạn cảm thấy kiệt quệ như nhân vật Dwayne Johnson khi phim kết thúc.
Johnson lột xác hoàn toàn — lớp hóa trang, ánh mắt vô hồn, dáng đi gục gặc — nhưng câu chuyện thật sự nằm ở việc Safdie từ chối đưa ra sự cứu rỗi. Đây không phải Rocky bị chấn thương sọ não. Không có chiến thắng, không có trận đấu lớn cuối cùng. Chỉ là sự bào mòn chậm rãi, tàn bạo của một người từng thống trị cả một môn thể thao.
Là người từng viết luận về đạo đức MMA những ngày đầu, tôi thực sự trân trọng sự thiếu lãng mạn của Safdie. Câu chuyện Kerr không mang tính truyền cảm hứng — mà là định mệnh bi kịch. Môn thể thao ấy tàn khốc, quy định gần như không tồn tại, và hậu quả tâm lý là thảm khốc. Phim này không cần hành trình chuộc lỗi. Nó cần một nhân chứng.
Tôi chỉ muốn thư giãn sau một tuần dài. Phim này khiến tôi cảm giác như bị đấm vào bụng suốt hai tiếng. Không cảm ơn.
Tất nhiên là khó chịu rồi — đó mới chính là mục đích. Việc người ta vẫn đòi hỏi những phim tiểu sử ‘dễ xem’ về những cuộc đời đau thương chứng minh vì sao chúng ta cần thêm những phim như thế này. Nghệ thuật không phải lúc nào cũng để an ủi.
Tôi thích The Rock trong mọi vai, nhưng lần này đặc biệt khác. Anh ấy gần như không thể nhận ra. Tôi biết đây không phải phim mang lại cảm xúc tích cực như người ta mong đợi, nhưng ít nhất có thể thừa nhận anh ấy đã cống hiến hết mình chứ?
Bạn rõ ràng đến để ăn vặt. Phim này là một thực đơn nếm thử 20 món toàn khổ đau. Hãy điều chỉnh kỳ vọng đi.
Cách Safdie dùng cảnh quay tua tay để phản chiếu sự bất ổn nội tâm — xuất sắc. Máy quay rung lắc không phải vô cớ. Đó là một ngôn ngữ.
Chính xác. Phong cách phim chính là luận điểm. Bạn không cần sự giải tỏa cảm xúc nếu mục đích là cho thấy hệ thống từng — và vẫn — đổ vỡ đến mức nào.
Tôi hiểu nghệ thuật của nó. Nhưng tôi cho rằng không phải mọi lựa chọn nghệ thuật nào cũng phải được chịu đựng im lặng. Đôi khi, chân lý khắc nghiệt có thể được truyền tải bằng nhịp điệu, bằng ánh sáng. Không chỉ bằng hiện thực búa tạ.