Is Overtourism Killing Europe’s Soul? Amsterdam, Santorini, and Paris Are Fighting Back — But Is It Too Late?
Liệu du lịch quá tải đang giết chết tinh thần châu Âu? Amsterdam, Santorini và Paris đang chống trả — nhưng liệu có quá muộn?

Các thành phố biểu tượng nhất châu Âu đang đối mặt với một cuộc chiến âm thầm: chính thành công của họ như những ‘nam châm’ du lịch lại đang xói mòn DNA văn hóa của chính họ. Amsterdam cấm xây khách sạn mới, Santorini chứng kiến người dân bản xứ bị hất cất khỏi nhà vì giá thuê tăng, và Montmartre ở Paris giờ giống Disneyland hơn là một khu phố Pháp đích thực. Điều trớ trêu là chính sức hút đã lôi kéo hàng triệu người giờ đây lại đang hủy hoại nơi ấy.
Những quốc gia này không chỉ điều chỉnh quy định — họ đang định nghĩa lại du lịch nên là gì. Đây có phải là kỷ nguyên mới đầy dũng cảm trong bảo tồn văn hóa, hay chỉ là một miếng băng dán cho vết thương do đạn bắn? Cuộc chiến giành lại bản sắc chính thức bắt đầu.
Đây không chỉ là cắt giảm du khách — mà là thiết kế lại toàn bộ nền kinh tế du lịch. Chương trình ‘Du lịch Cân bằng’ của Hà Lan là mô hình lý tưởng. Hạn chế số lượng khách, tăng thuế du lịch, và siết chặt Airbnb. Mục tiêu? Thu hút ít hơn, giàu hơn, và có trách nhiệm hơn. Cứ thế này mới gọi là chính sách thông minh.
Lý thuyết hay, nhưng còn doanh nghiệp nhỏ thì sao? Ở Kreuzberg, những cửa hàng gia đình từng chống lại sự khu gentrification suốt nhiều năm giờ đang chết đói vì lệnh cấm Airbnb làm giảm lượng khách qua lại. Không thể chữa du lịch quá tải bằng cách bóp nghẹt linh hồn thành phố.
Tôi kính trọng nỗi lo, nhưng ‘chết đói’ không phải do cấm Airbnb — mà vì lệ thuộc quá mức vào du lịch suốt nhiều năm. Các thành phố cần nền kinh tế nội địa vững mạnh, chứ không phải chủ nghĩa tư bản kiểu công viên giải trí.
Xưa chúng tôi câu mực và bán cho các quán ăn địa phương. Giờ thuyền dành cho du khách, mực thì nhập từ Thái Lan, và con cái chúng tôi muốn làm hướng dẫn viên. Từ bao giờ chúng tôi thôi không còn là người Hy Lạp nữa?
Hãy thành thật đi — một nửa chúng tôi, những người làm việc từ xa, chính là vấn đề. Chúng tôi đổ xô đến Dubrovnik ba tháng, thuê cả căn hộ, rồi kêu ca vì dân địa phương ‘không thân thiện’. Chúng tôi chẳng phải du khách. Chỉ là du khách cầm laptop mà thôi.
Tôi phục vụ 200 kiểu tự sướng một ngày. Không còn khách thực sự. Không còn câu chuyện. Chỉ là ảnh tự sướng. Ngôi làng không còn là nhà nữa — mà là phông nền.
Tuần trước, một người Mỹ hỏi tôi: ‘Thế à, vậy Paris thật sự bắt đầu từ đâu?’. Anh bạn ơi, anh đang đứng ngay giữa nó đây. Nhưng không, họ chỉ muốn tháp Eiffel và chiếc mũ beret. Họ không muốn chúng tôi. Họ muốn tấm bưu thiếp.
Đừng đơn giản hóa quá. Du lịch quá tải chỉ là triệu chứng. Căn bệnh thật sự? Chủ nghĩa tư bản vô tổ chức và thiếu quy hoạch đô thị dài hạn.