Was Bruce Springsteen's 'Electric Nebraska' a Long-Lost Masterpiece or Just a 43-Year-Old Demo That Should’ve Stayed Buried?
Phải chăng 'Electric Nebraska' của Bruce Springsteen là kiệt tác thất lạc hay chỉ là bản demo 43 năm tuổi đáng lẽ nên chôn sâu dưới đáy hòm?
Vậy là những buổi thu huyền thoại 'Electric Nebraska' cuối cùng cũng ra mắt—sau 43 năm. Điểm bán hàng lớn nhất của hộp nhạc? Phiên bản dùng band đầy đủ của E Street dành cho những ca khúc mà Springsteen từng thu solo trong một phòng ngủ nhỏ với máy cassette. Nó từng bị hủy vì ông cảm thấy nó tước đi linh hồn của ca khúc. Và thành thật mà nói, nghe hôm nay, ta hiểu tại sao.
Một số ca khúc như 'Open All Night' thực sự bùng nổ với ban nhạc đầy đủ—nhiều năng lượng, nhiều thô ráp hơn. Nhưng những bài khác như 'Atlantic City' hay 'Nebraska' lại mất đi sự riêng tư ám ảnh. Giọng của Springsteen nghe quá mượt mà, gần như thách thức, nơi trước kia từng nghe như tan vỡ. Nó thật sự hấp dẫn như một hiện vật lịch sử, nhưng như một tuyên ngôn nghệ thuật? Chán nhẽo.
Tôi từng nghe từng bản thu phụ từ các buổi '82 trong những năm 90. Phiên bản 'Born in the U.S.A.' này CHÍNH XÁC là thứ tôi từng tưởng tượng—mộc mạc, giận dữ, như một khẩu hiệu phản kháng. Bản gốc dùng synth giờ nghe gần như mỉa mai. Đây mới là thứ âm thanh bài hát đáng lẽ phải có.
Không. Cứ thế là không. Cái ma thuật của Nebraska nằm ở sự cô lập—cảm giác một người đàn ông và cây đàn trong căn phòng tối. Bạn thay thế điều đó bằng trống và piano, và bạn đánh mất sự căng thẳng. Nó trở thành chỉ là một bài rock khác của Springsteen. Chúng ta đã có đến 500 bài như vậy rồi.
Tôi chưa từng quan tâm đến Nebraska. Nhưng giờ tôi hiểu rồi. Bản 'điện tử' của 'Born in the U.S.A.' đó? Gai ốc. Thật sự gai ốc. Lần đầu tiên tôi nghe được ý nghĩa của cụm 'Springsteen đầy giận dữ.'
Giờ bạn 'hiểu rồi'? Nghĩa là bạn chưa từng nghe bản gốc. Cái này không sâu sắc hơn—chỉ to hơn thôi.
Thành thật đi: Columbia Records thấy phim sắp ra và nói: 'Đến lúc kiếm tiền rồi.' Tốt cho người hâm mộ? Chắc chắn. Nhưng lý do thật sự ra mắt bây giờ không phải là nghệ thuật—mà là chiến lược tiếp thị hoàn hảo.
Nếu bạn đã xem 'Deliver Me from Nowhere', bạn sẽ nghe được sự do dự của Springsteen trong các bản thu này. Cảm giác sợ hãi. Cảm giác đói khát. Âm thanh điện tử không xóa bỏ nó—mà chỉ mở ra một khung vải mới để thể hiện.
Sự thật là nó gần như bị mất tích vì chính Springsteen quên mất nó tồn tại? Đúng chất rockstar. Anh ta thu một kiệt tác bằng mic Radio Shack mà không nghĩ ai sẽ quan tâm.