Cronos at 33: Is Guillermo del Toro’s Bloody Indie Debut Actually His Most Haunting Work?
Cronos tuổi 33: Phải chăng tác phẩm đầu tay đẫm máu của Guillermo del Toro mới chính là bộ phim ám ảnh nhất của ông?

Del Toro không chỉ đạo diễn Cronos—ông đã hồi sinh nó. Bản phục chế 4K này không phải là phát hành lại; mà là một lần tái sinh. Một bộ phim kinh dị độc lập năm 1992 từng chỉ được trình chiếu lặng lẽ tại rạp nghệ thuật giờ đây đang hét vang trong độ sắc nét tuyệt đối nhờ Janus. Hãy tưởng tượng: 33 năm sau, một con bọ rùa bằng vàng bị chôn vùi trong lịch sử bò dậy sống lại—y hệt chủ nhân bị nguyền rủa của nó. Sự mỉa mai thật tuyệt diệu. Đây không đơn thuần là hoài niệm, mà chính là phép biến kim.
Hãy đối mặt với sự thật: mọi sinh viên làm phim đều cố gắng tạo ra một tác phẩm ‘sâu sắc’ và ‘xoắn não’ cho phim đầu tay. Del Toro đã làm điều đó bằng một con bọ hút máu và ban sự bất tử. Và kỳ lạ thay, nó không hề ngớ ngẩn—mà lại rất trữ tình. Kẻ thù thực sự không phải ma cà rồng; mà là cái giá phải trả khi lừa dối cái chết. Giờ đây, khi ông ra mắt phim thứ 13, Frankenstein, việc quay lại Cronos giống như đang theo dõi cội nguồn của một huyền thoại.
Mọi người cư xử như thể Cronos vừa bị 'khai quật'—không hề, nó từng được giới phê bình ca ngợi tại Cannes năm '93! Nó thắng 3 giải. Vấn đề không phải là thiếu danh tiếng, mà là thiếu khả năng tiếp cận. Gần như bất khả thi để xem phim này tại Mỹ trước khi có Criterion. Giờ đây, nhờ Janus, chúng ta được xem bản 4K với phụ đề không giống như được viết bởi người nước ngoài. Mới gọi là tiến bộ thật sự.
Tôi hiểu giá trị nghệ thuật, nhưng phải nói thật—liệu chúng ta có thực sự cần ra rạp để xem một bộ phim độc lập 33 năm tuổi về một con bọ? Ghế sô-pha nhà tôi có bỏng ngô và nút tạm dừng. Tôi sẽ đợi trên Criterion Channel.
Trải nghiệm rạp chiếu chính là mục đích. Những bộ phim này được làm ra cho màn ảnh rộng—kết cấu hình ảnh, bóng đổ, sự im lặng giữa những khung hình. Xem trực tuyến làm phẳng tất cả. Bạn không chỉ đang xem Cronos; bạn đang thực hiện một hành động sùng bái điện ảnh.
Cronos là mắt xích bị mất: nơi điện ảnh nghệ thuật châu Âu gặp gỡ chủ nghĩa Gothic Mexico. Trước Lâu đài Đảo Bươm bướm, đây mới chính là tác phẩm dung hợp thật sự giữa huyền thoại dân gian, sự suy tàn và mơ hồ đạo đức. Thiết bị của nhà giả kim không chỉ là vật thúc đẩy cốt truyện—mà là biểu tượng cho tội lỗi thực dân vang vọng từ năm 1536. Bộ phim này sâu tính chính trị hơn hầu hết mọi người nhận ra.
Liệu chúng ta có thể bàn về cách họ làm con bọ rùa vận hành không? Hiệu ứng thực tế vào năm 1992. Không CGI. Chỉ cao su, bánh răng, và thiên tài. Thứ đó trông như sống thật. Thiết bị Cronos thực chất là một cỗ máy tự động mini—nhưng theo hướng ác. Đây là lý do vì sao del Toro là huyền thoại.
Tôi trân trọng kỹ thuật làm phim, nhưng thành thật đi? Tôi xem trailer và chỉ muốn biết—đứa cháu có sống sót không? Tôi đâu có 2 tiếng dành cho một ẩn dụ. Cứ nói tôi luôn đi, đứa trẻ có ổn không.
Gửi Mẹ hai con: Vâng, đứa trẻ sống sót. Nhưng câu trả lời thật sự là—hãy xem phim đi. Khoảnh khắc ấy xúc động hơn vì được xây dựng bằng kỹ thuật. Bạn sẽ bỏ lỡ trọng lượng cảm xúc nếu tôi chỉ nói đơn thuần vậy thôi.
Ron Perlman vai Angel de la Garza là nhân vật phản diện điên rồ quyến rũ nhất kể từ Hannibal Lecter. Bẻ cổ trước khi đánh ai đó tới chết? Tuyệt phẩm. Đây là lý do vì sao hiệu ứng thực tế hơn hẳn CGI. Nỗi đau cần có kết cấu.