Billy Bob Thornton Says Playing a Crude Oil Landman Isn’t ‘Brave’—So What Is, According to Him?
Billy Bob Thornton nói đóng vai một tay làm dầu thô không phải 'can đảm'—vậy theo ông, thế nào mới là can đảm?
Billy Bob Thornton vừa nhẹ nhàng gạt bỏ ý kiến cho rằng diễn xuất—đặc biệt là đóng vai một tay làm dầu đạo đức mập mờ trong 'Landman'—là 'dũng cảm.' Câu trả lời của ông? Dũng cảm thật sự là can thiệp khi thấy ai đó bị tấn công trong công viên. Chứ không phải nói những lời sắc lạnh trước ống kính.
Và còn điều này nữa—ông nói mình thực ra chỉ đang đóng chính mình, nếu được sinh ra làm tay lái dầu vùng Tây Texas. Ông lớn lên ở các xưởng cưa nơi mất ngón tay từng là trò đùa đen tối. Giờ đây ông đóng chính trong một bộ phim kiểu 'Giant' nhưng đầy tiếng chửi thề. Hơn nữa, Billy Wilder từng bảo ông 'quá xấu để làm diễn viên chính, quá đẹp để làm vai phụ'—thế là ông viết 'Sling Blade'. Không chỉ là chuyển hướng sự nghiệp. Đó là sự trả thù đầy nghệ thuật.
Tôn trọng. Hầu hết diễn viên nói về vai diễn như thể họ đang cứu thế giới. Thornton lại đối xử với diễn xuất như một nghề—khó, thực tế, không huyền ảo. Ông lớn lên nơi hiểm nguy thật sự không đi kèm kịch bản nào cả.
Anh ấy nói là 'Giant' nhưng có chửi thề. Đúng là mô tả chuẩn không cần chỉnh. Tôi xem trailer rồi—phim có quy mô hoành tráng kiểu 'Giant' nhưng lời thoại nghe như được viết sau ba ngón tay rượu Wild Turkey.
Chuyện 'không tập dượt' làm tôi choáng. Ali Larter nói bạn phải sẵn sàng, tự nhiên, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Điều đó thật đáng sợ nếu bạn là diễn viên theo trường phái phương pháp. Nhưng với phong cách tự nhiên của Thornton? Rất hợp lý.
Ông chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm kể từ năm 1992. Anh trai ông qua đời. Và nỗi đau đó, cùng với gốc gác của mình, luôn được ông mang theo trong túi hậu từ ngày đó. Bạn không thể đóng những nhân vật như vậy nếu chưa từng sống thật với chúng.
Đúng vậy. Đó là lý do sự hiện diện của ông chạm đến một cách khác biệt. Bạn tin ông trên màn hình vì ông không diễn. Ông đang 'là chính mình'.
Các bạn cứ nói như thể ông ấy không phải là rocker thật sự vậy. Ông ấy vừa mở màn cho The Who mùa hè vừa rồi. Hãy suy ngẫm điều đó đi.
Ở tuổi 70, ông có 'vài cuộc họp với chính mình'. Câu nói ấy làm tôi tan nát. Nỗi sợ trước các cột mốc, sự đối diện thầm lặng—chúng ta chưa nói đủ nhiều về điều này, đặc biệt với nam giới miền Nam.
Hơn nữa, ông ấy 70 tuổi mà vẫn 'cháy' hơn phần lớn thanh niên 20 tuổi. Đó không chỉ là không có tuổi. Đó là vĩnh cửu.