Mariah Carey Just Got Paid $92K by Losers Who Tried to Sue Her for 'Stealing' Christmas — Are We Living in a Parody?
Mariah Carey vừa nhận 92K từ những kẻ thua kiện vì dám kiện cô 'ăn cắp' lễ Giáng sinh — Chuyện này có thật hay đang đùa?

Để tôi hiểu rõ nhé: hai anh chàng phát hành một bài nhạc đồng quê bị lãng quên năm 1989, cùng tên bài hát — rồi 30 năm sau, họ quyết định kiện Mariah Carey vì hit Giáng sinh lớn nhất lịch sử? Không phải ca từ, không phải giai điệu—chỉ vì cái tên?
Tòa bác đơn vì thiếu bằng chứng—điều hiển nhiên với bất kỳ ai từng nghe cả hai bài hát. Giờ nguyên đơn phải trả phí luật sư cho cô. Công lý thơ ca ư? Tôi gọi là sự sỉ nhục được luật pháp hợp pháp hóa.
Các bạn ơi, bản quyền không bảo vệ tiêu đề đâu. Đó là Luật Âm nhạc 101. Bạn không thể đăng ký thương hiệu cho 'All I Want for Christmas Is You'—con tàu đó đã rời bến từ năm 1945 với 'White Christmas' rồi. Vụ kiện này chưa bao giờ là về luật pháp, mà là vì lòng tham.
Thật lòng, tôi luôn ủng hộ việc bảo vệ tác phẩm—nhưng cái này đúng là đỉnh cao của kiểu 'kiện xổ số'. Đưa ra yêu cầu điên rồ rồi hy vọng được dàn xếp. Thật buồn.
Điều làm tôi lo là hiệu ứng làm tê liệt. Nếu nghệ sĩ phải sống trong sợ hãi rằng bất kỳ sự trùng lặp tiêu đề nào cũng có thể sinh ra vụ kiện, thì sáng tạo sẽ bị ảnh hưởng. Chúng ta đang thưởng cho những vụ kiện vô cớ.
Hãy thành thật đi—nửa số người kiện chắc chưa bao giờ nghe bài hát năm 1989 của chính họ.
Đúng vậy! Và nếu họ có nghe, họ sẽ thấy nó chẳng giống gì chút nào với bản nhạc chuông vui tươi tưng bừng của Mariah. Như thể kiện Taylor Swift vì ban nhạc thời cấp ba của bạn cũng hát về nỗi đau tình cảm.
Điều tôi mong ở Giáng sinh là những vụ kiện vớ vẩn này đừng xảy ra nữa. Dây đèn trên cây thông của tôi không tự gỡ rối mình được đâu!
Được rồi, nhưng nếu có sự sao chép thực sự thì sao? Chúng ta không thể gạt bỏ mọi cáo buộc sở hữu trí tuệ chỉ vì một vụ quá nực cười. Đừng vì quá tay mà vứt cả đứa trẻ lẫn nước tắm đi.
Nữ hoàng đã lên tiếng. Phí đã được thanh toán. Vụ kiện đã chết. Vạn tuế Nữ hoàng. 🎄👑