Tarantino Just Declared 'Black Hawk Down' the Best 21st Century Film — Is He a Genius or Out of His Mind?
Tarantino vừa tuyên bố 'Black Hawk Down' là phim hay nhất thế kỷ 21 — Ông ấy là thiên tài hay đang điên rồ?

Quentin Tarantino vừa chính thức vinh danh 'Black Hawk Down' của Ridley Scott là bộ phim vĩ đại nhất thế kỷ 21—và tôi phải thừa nhận, tôi vừa choáng vừa thấy kỳ lạ… nhưng lại ấn tượng. Không phải là lựa chọn dễ thương kiểu Pixar hay phim hoành tráng đầy danh tiếng của Nolan; đây là một bộ phim chiến tranh tàn khốc, dã man, không bao giờ buông tha. Ông ấy khen 'thành tựu đạo diễn' của phim là ‘vượt ngoài mức phi thường’—và thành thật mà nói, sau khi xem lại, tôi hiểu tại sao. Cách Scott kiểm soát hỗn loạn, thiết kế âm thanh gây đắm chìm, cảm giác thời gian bị bóp méo giữa chiến trường—đây không đơn thuần là làm phim, mà là chiến tranh tâm lý.
Nhưng rồi ông xếp 'Toy Story 3' ở vị trí số 2 và tuyên bố phim 'xé nát trái tim tôi đến mức sứt mẻ'—và bỗng tôi nhớ ra: đây là Tarantino. Nhân vật yêu cả những thiên sử thi đẫm máu lẫn những phim hoạt hình đầy nước mắt. Ông ấy còn thừa nhận lúc đầu không thích 'Dunkirk' nhưng sau nhiều lần xem lại thì đổi ý. Có khi kiệt tác thực sự của ông không phải là một bộ phim—mà là nghệ thuật thay đổi quan điểm đầy đam mê.
Là người đã nghiên cứu trận Mogadishu, tôi tôn trọng việc Tarantino công nhận 'Black Hawk Down' là thành công kỹ thuật. Nhưng hãy thẳng thắn: đó không phải là 'ngày tận thế'—mà là một chiến dịch quân sự được quay với sự chân thật tàn nhẫn. Scott thể hiện được sự hỗn loạn của chiến tranh, đúng, nhưng ông cũng thu gọn góc nhìn Somalia thành những kẻ thù vô diện. Đó không phải là tài năng—đó là kể chuyện một chiều.
Người ta gạch vì phim không phải 'Pulp Fiction' hay 'Kill Bill'—nhưng khẩu vị của QT luôn đa dạng. 'Unstoppable'? 'Shaun of the Dead'? Bạn nghĩ đó là kiệt tác hiển nhiên sao? Không. Nhưng chúng là lựa chọn tràn đầy đam mê. Và 'Black Hawk Down' thì cực kỳ căng thẳng. Xem phim với tai nghe và thử nói xem tim bạn có ngừng đập không.
Bạn đang hiểu sai vấn đề. Không phải là tính hiện thực—mà là cách Scott dùng ngôn ngữ điện ảnh để tạo hiệu ứng quá tải giác quan. Việc không xác định rõ vị trí? Có chủ ý. Cảm giác mất phương hướng? Cần thiết. Đây là chủ nghĩa hình thức ở mức độ tấn công cao nhất.
Tarantino khen 'Battle Royale' rồi chửi thẳng mặt giới phê bình sách vì không kiện Suzanne Collins? Tôi thích sự đạo đức kép của ông ta. Chính ông từng chép nguyên cảnh từ phim khác—rồi gọi đó là 'tôn vinh'. Nhưng khi người khác làm, thì lại là 'ăn cắp'? Chào mừng đến thế giới quan của một nghệ sĩ hậu hiện đại.
Thế là ban đầu ông ấy cũng ghét 'Dunkirk'? Giống tôi. Tôi mất ba lần xem mới thấm được các lớp thời gian. Giờ Tarantino hiểu rồi—có lẽ vẫn còn hy vọng cho những người còn lại.
Xếp 'Toy Story 3' ở vị trí số 2? Quá đúng. Bộ phim này nghiền nát cảm xúc mọi người lớn từng lớn lên cùng các nhân vật này. Cảnh nhà trẻ? Nỗi buồn thuần khiết. Cảnh lò thiêu? Tra tấn tâm lý. Và ông nói phim 'xé nát trái tim' ông? Giống tôi, Quentin ơi. Giống tôi.
Việc Tarantino xếp 'Midnight in Paris' ở vị trí số 10 là điều gần gũi nhất ông từng làm. Ngay cả các nghệ sĩ lớn cũng cần một phim xem lại để an ủi tinh thần.