Is Climate Action the Secret Weapon to Crush Far-Right Populism? Miliband Says Yes.
Hành động vì khí hậu có phải là vũ khí bí mật để đánh bại chủ nghĩa dân túy cực hữu? Miliband nói: Có.

Ed Miliband vừa ném một quả bom chính trị: chống biến đổi khí hậu không chỉ là chính sách đúng đắn – mà còn là đòn tấn công chí mạng vào chủ nghĩa dân túy cực hữu. Ông lập luận rằng người theo chủ nghĩa tiến bộ cuối cùng đã có một mục tiêu chung mà gần như mọi người đều đồng ý: đảm bảo một tương lai sống được cho con cháu ta. Trong khi đó, các lãnh đạo dân túy vẫn tiếp tục thổi phồng nỗi nhớ than đá như thể đang sống năm 1982, còn cả thế giới đã đầu tư gấp đôi vào năng lượng tái tạo.
Tại Cop30, các lãnh đạo từ những quốc gia dễ bị tổn thương như Somalia và Kenya không hề xin than đá — mà yêu cầu tài chính khí hậu. Thông điệp của họ rõ ràng: chúng tôi không gây ra cuộc khủng hoảng này, nhưng đang chết vì nó. Và Lula của Brazil đưa ra lời nhắc phũ phàng: hành tinh không thể sống sót thêm 200 năm nữa với chứng nghiện nhiên liệu hóa thạch. Trận chiến thực sự không giữa các quốc gia — mà giữa hy vọng và đầu hàng.
Lập luận của Miliband thì nghe cảm xúc nhưng chính trị thì ngây thơ. Người ta bầu cử dựa trên chi phí sinh hoạt, chứ không phải hy vọng về khí hậu. Nói ‘tương lai con cái ta’ thì hợp ở Bristol — nhưng thất bại ở các thị trấn công nghiệp suy tàn nơi hóa đơn sưởi ấm đắt không thể chịu nổi. Sức hút thực sự của chủ nghĩa dân túy? Là tuyệt vọng kinh tế, chứ không phải nỗi sợ môi trường.
Nhưng ông ấy đúng — nếu coi hành động vì khí hậu là tạo việc làm thì sẽ đảo ngược thế cờ. Năng lượng mặt trời và gió đang tạo ra việc làm chất lượng cao, tại địa phương, ngay bây giờ. Đây không phải chuyện hoài niệm — mà là xây dựng nền kinh tế mới tại chính những nơi bị dân túy nói là bị bỏ rơi.
Đừng giả vờ là chủ nghĩa tiến bộ thắng chỉ cần hét lên ‘1.5 độ C hoặc chết’. Người ta muốn hành động giảm hóa đơn, chứ không chỉ diễn văn về tận thế. Bơm nhiệt, cách nhiệt, năng lượng mặt trời cộng đồng — đó là thứ cụ thể. Hãy định vị nó như IKEA: đơn giản, phải chăng, cải thiện đời sống.
Thú vị đây: Các nước phương Nam hiểu vấn đề này hơn bất kỳ chính trị gia phương Tây nào. Họ đã sống trong thực tế 'thích nghi hoặc chết' suốt hàng thập kỷ. Vậy mà giờ họ lại phải trả giá trong khi chúng ta tranh cãi liệu xe điện có 'quá thức thời' không.
Câu nói của Lula về 28 hội nghị Cop mới chỉ đồng ý chuyển đổi là một đòn chí mạng. Đó là 30 năm trì hoãn. Không phải do phủ nhận — mà là sự cản trở có chủ ý bởi các tập đoàn dầu mỏ và chính trị gia tay trong. Chúng ta không bị tụt lại; chúng ta bị cố tình kìm chân.
Mọi người đều bỏ lỡ bước chuyển lớn: năng lượng tái tạo không chỉ sạch hơn, mà giờ còn rẻ hơn. Khi công nghệ thắng về giá, việc áp dụng là điều tất yếu. Đây không phải là hoạt động vận động – mà là kinh tế học. Tương lai không chỉ xanh. Mà còn thực tế đến mức nhàm chán.
Ndlovu từ Zimbabwe nói chuẩn nhất: 'Hoặc chúng ta cùng thắng, hoặc cùng thua.' Cuộc khủng hoảng này không có cấp bậc. Con tôi phải đi bộ 10km để lấy nước. Các chính trị gia của bạn tranh cãi về ngày chuyển đổi. Chúng tôi cần tiền, chứ không cần diễn văn.
Những người đàn ông già trong bộ vest quyết định tương lai chúng tôi mà núp sau các 'nghiên cứu khả thi'. Tôi đâu có xin được thừa kế một hành tinh tan nát. Và không, tôi không cần những lời 'cầu nguyện và chia buồn' của các ông. Tôi cần chính sách.