Is Edgar Wright's 'The Running Man' a Bold Evolution or Just a Popcorn Flick With Identity Issues?
Đây Có Phải Là Một Bước Tiến Táo Bạo Của Edgar Wright, Hay Chỉ Là Một Bộ Phim Giải Trí Hời Hợt Với Vấn Đề 'Nhận Dạng Bản Thân'?

Lại thêm một lần nữa: một bản làm lại từ tác phẩm kinh điển, và hiển nhiên, nó bị kẹt giữa làn đạn của ký ức hoài niệm và sự đổi mới. 'The Running Man' của Edgar Wright đẩy mạnh yếu tố châm biếm xã hội hơn nhiều so với bản năm 1987 của Arnie, cố gắng vừa làm phim hành động giải trí, vừa là lời bình sắc sảo về TV thực tế và chủ nghĩa tư bản suy tàn.
Glen Powell tỏa ra sức hút mạnh mẽ, nhưng kịch bản vấp ngã ở hồi ba, còn các cảnh hành động tuy sáng tạo nhưng lại kỳ lạ và rời rạc. Nhưng ai mới là ngôi sao thực sự? Colman Domingo — người 'gặm nát' màn hình như thể nó còn nợ anh tiền thuê nhà. Nhưng mà nói thật đi — 133 phút có xứng đáng không, hay Edgar Wright đã đạt đỉnh cao với 'Baby Driver' rồi?
Tôi yêu Stephen King, nhưng đây không phải bản chuyển thể tôi mong đợi. Ngoại hình bắt mắt thì đúng, nhưng họ đổi kết thúc — phần thiêng liêng nhất của tiểu thuyết. Bản gốc kết bằng hành động tuyệt vọng nhưng kiêu hãnh, nói lên điều sâu sắc về sự phản kháng. Bản này lại kết bằng ánh mắt nháy mắt và cái kết 'hơi hạnh phúc'. Đây không phải cách mạng — mà là bản chiếu lại.
Tôi chẳng quan tâm chuyện đúng sai với sách. Tôi chỉ muốn một buổi tối vui vẻ. Glen Powell đẹp trai, hành động ầm ĩ, và Colman Domingo khiến tôi cười. Tôi ra về với nụ cười. Đôi khi thế là đủ rồi.
Bạn biết gì đáng kinh ngạc không? Bộ phim này thực ra là bản chuyển thể trung thành hơn với tư tưởng của King so với bản 1987 — châm biếm 'chiến binh truyền thông', sự thương mại hóa nỗi đau. Nhưng Wright chơi an toàn quá. Anh ấy không để lời chỉ trích bùng cháy. Như thể anh sợ冒犯 chính hệ thống mà anh đang chế nhạo vậy.
Thành thật mà nói, tôi không cần phân tích sâu. Tôi chỉ cần thoát khỏi thực tại hai tiếng. Phim này làm được điều đó. Xin lỗi nhé, Nhà Phê Bình Điện Ảnh Học Thạc Sĩ.
Chất riêng của Wright hiện diện khắp phim! Những pha cắt góc chuẩn xác, điểm nhạc tinh tế, tiết tấu hài hài hước — đúng chất Wright. Nó không phải 'Baby Driver', nhưng chẳng ai mong đợi vậy. Đây là phim thể loại nhưng có trái tim, và anh ấy trân trọng nguyên tác.
Pha truy đuổi bằng máy bay không người lái? Kinh điển. Một cảnh dài liên tục với chuyển động 360 độ xuyên qua các tòa nhà đổ nát — đó là cấp độ làm phim mới. Wright vẫn còn 'đỉnh'.
Một cảnh hành động quay đẹp không cứu vãn nổi hai tiếng rưỡi do dự về chủ đề. Chúng ta đã từng thấy cảnh drone rồi. Sáng tạo không chỉ là công nghệ — mà là tầm nhìn. Và đó chính là thứ đang thiếu ở đây.