First Underwater Photos of the 'Ghost Seal' Taken—Is This the Holy Grail of Wildlife Photography?
Lần đầu tiên chụp được ảnh dưới nước loài ‘hải cẩu ma’ — Đây có phải là báu vật tối thượng của nhiếp ảnh động vật hoang dã?

Xin giới thiệu hải cẩu Ross—loài hải cẩu hiếm nhất, bí ẩn nhất ở Nam Cực—cuối cùng đã được ghi lại dưới nước. Suốt hàng thập kỷ, các nhà khoa học chỉ biết nó tồn tại qua những tiếng kêu mơ hồ dưới băng và vài lần thoáng thấy trên mặt nước. Giờ đây, nhờ 'phép màu Giáng sinh' từ một thợ lặn của NatGeo, chúng ta lần đầu được thấy nó trong môi trường thực sự: đại dương sâu thẳm và tối tăm.
Những bức ảnh này không chỉ đáng yêu. Chúng là kho báu khoa học. Vòng đời của hải cẩu Ross—đặc biệt là hành vi dưới nước—vẫn còn là điều bí ẩn lớn. Với chưa đến 40.000 cá thể trưởng thành và chiếm dưới 1% số hải cẩu Nam Cực, loài này như cái bóng của tảng băng. Và giờ đây, ai đó đã thực sự dấn thân theo cái bóng ấy xuống tận đại dương sâu thẳm.
Đây là cột mốc lớn. Bấy lâu nay ta chỉ có dữ liệu sonar và suy đoán. Giờ đây ta có dữ liệu hành vi thực tế. Cách nó trôi qua nước với đôi mắt to mở toang? Rõ ràng nó đã thích nghi săn mồi trong môi trường thiếu sáng. Điều này có thể viết lại cả chương sách sinh thái Nam Cực.
Nói về độ khó khi chụp bất cứ thứ gì ở dưới đó. Lạnh, tối, và hải cẩu thì thất thường. Hẳn là anh ta dùng máy mirrorless cảm biến lớn chụp ảnh thiếu sáng, lấy nét tay. Tôi thèm muốn chết với thông số đó. Và nể phục vì không làm nó hoảng—văn hóa chụp động vật hoang dã rất quan trọng.
Ảnh đẹp thì có, nhưng liệu chúng ta có đang biến sinh vật hiếm này thành show diễn? Một khi nó 'dễ thương' và viral, du khách sẽ đổ xô đến vùng này. Điều cuối cùng mà nó cần là sự quấy rối ngày càng nhiều từ con người trong môi trường sống đang thu hẹp.
Thiết bị chụp thiếu sáng đâu chỉ là máy ảnh. Hãy nghĩ về vỏ chống nước, ống kính bị mờ hơi, pin mau hết. Một vòng đệm O bị hỏng thôi là bộ máy 8.000 đô la của bạn thành vật nặng dưới đáy biển sâu 30m. Cần công nghệ kỳ diệu cộng với thần kinh vững như thép.
Năm 1841, James Clark Ross phát hiện ra nó và gọi là 'kỳ lạ' và 'rụt rè'. 180 năm sau, ta cuối cùng cũng THẤY nó. Thật thi vị. Đại dương vẫn còn những bí ẩn mà ta chưa đặt tên được.
Trân trọng những bức ảnh, nhưng hãy tỉnh táo: nếu băng trôi không ổn định, loài này sẽ không còn nơi để lột xác hay sinh sản. Những khoảnh khắc này có thể là lần cuối ta nhìn rõ nó trước khi biến đổi khí hậu xóa sổ một cư dân âm thầm của vùng cực.
Đúng vậy. Mâu thuẫn ở chỗ? Chúng ta nghiên cứu để cứu nó, nhưng sự chú ý lại có thể chính là nguyên nhân hủy hoại nó. Cân bằng là tất cả.
Hoặc... có khi nó chẳng quan tâm đến ta. Hãy tưởng tượng: thợ lặn đến sau 180 năm. Hải cẩu chỉ trôi lơ lửng, chớp mắt chậm rãi. Với nó, chính ta mới là sinh vật hiếm thấy.