Wait—Could Invisible Atom-Sized Black Holes Be Passing Through Us Right Now?
Khoan đã—liệu những hố đen bé bằng nguyên tử, vô hình có đang đi xuyên qua cơ thể ta ngay lúc này không?

Đây là phần khiến đầu óc ta choáng váng: các nhà khoa học giờ đây nghiêm túc cho rằng những hố đen nguyên thủy—hình thành ngay sau Vụ Nổ Lớn—có thể đang trôi nổi qua Trái Đất, qua các tòa nhà, thậm chí qua chính cơ thể chúng ta với vận tốc gần bằng ánh sáng, mà hoàn toàn vô hình. Chúng không phải những quái vật nuốt cả thiên hà ta thường nghĩ, mà là những chấm nhỏ bằng nguyên tử nhưng nặng như một tiểu hành tinh. Chúng sẽ lao qua bạn như ma xuyên tường—không gây hại, không để lại dấu vết.
Nếu điều này đúng, nó có thể nghĩa là vật chất tối—thứ chất bí ẩn chiếm tới 85% khối lượng vũ trụ—có thể không phải một hạt mới kỳ lạ nào đó, mà là di vật từ chính khoảnh khắc vũ trụ ra đời. Hãy tưởng tượng: vũ trụ không bị ám bởi những hạt vô hình, mà bởi hàng nghìn tỷ hố đen nhỏ bé, im lặng—đang lặng lẽ trôi qua cốc cà phê, điện thoại, và cả chú mèo buổi sáng của bạn.
Nói thật đi: coi vật chất tối là hố đen nguyên thủy giờ giống như cú ném tuyệt vọng rồi. Chúng ta đã tiêu hàng tỉ đô để xây máy dò WIMP và axion, và giờ lại chuyển qua hố đen vô hình nhỏ bằng nguyên tử? Không phải là ý tưởng bất khả thi—mà là ta đang thay một giả thuyết không thể kiểm thử bằng cái khác. Đâu là chỗ có thể bác bỏ được?
Thôi nào, ta có thể nói về việc khái niệm này 'ngầu' đến mức nào không? Chúng ta không chỉ cô độc trong vũ trụ—mà còn bị những 'bóng ma vũ trụ' từ bình minh thời gian xuyên qua liên tục. Đó không phải vật lý—đó là thơ ca.
Là người từng dạy vật lý Newton suốt 30 năm, điều này khiến tôi choáng váng. Ngày xưa, hố đen vẫn còn là hiện tượng lý thuyết kỳ quặc. Giờ đây ta lại suy đoán chúng đi xuyên qua mèo? Học sinh tôi hẳn đã gọi đó là viễn tưởng. Nhưng mà, thế là đây rồi.
Thật ra, ý tưởng này không viển vông như nghe có vẻ. Nếu một hố đen nguyên thủy bị giữ lại bởi trọng lực Trái Đất, nó có thể từ từ di chuyển vào lõi và—sau hàng tỷ năm—bắt đầu hút vật chất. Chúng ta đang nói về một quả bom địa chất về lâu dài, chứ không phải vụ nổ như phim viễn tưởng.
Ổn, hố đen bé xíu trôi trong lá lách tôi—sao không chứ. Lúc này rồi, tôi cũng tin bất cứ điều gì giải thích được tại sao Wi-Fi nhà tôi chậm vậy.
Điều này đặt ra một câu hỏi tri thức luận ám ảnh: nếu thực tại chứa những thực thể chỉ tương tác với ta qua hấp dẫn và không để lại dấu vết nào khác, thì ta biết điều gì đang thực sự ở đây bằng cách nào? Như thể ta sống bên trong một bức màn bóng tối, nơi cấu trúc thật sự của tồn tại mãi mãi khuất khỏi tầm mắt.
Thôi được nhưng thật lòng? Tôi mong chúng đang đi qua tôi ngay lúc này. Tưởng tượng tôi được 'xăm lượng tử' bởi một hố đen nguyên thủy. Tôi sẽ coi đó là vinh dự.