Is Disney Finally Bringing Back the Soul of Animation? Or Just Building a Fancy Gift Shop?
Phải chăng Disney đang hồi sinh linh hồn hoạt hình – hay chỉ đang xây một cửa hàng lưu niệm hoành tráng?

Walt Disney Imagineering đã âm thầm gửi một thông báo mới cho thấy công việc nội thất tại 'Phép Màu của Hoạt hình Disney' đang chuyển sang 'lắp đặt theo chủ đề'—tức là phần thú vị nhất. Với sự tham gia của Icarus Exhibits, đơn vị nổi tiếng tạo ra môi trường sống động trong các công viên Disney, chúng ta có lẽ đang chứng kiến bước đi đầu tiên cụ thể hướng đến lễ hội thực sự cho di sản hoạt hình Disney.
Hãy tưởng tượng: các triển lãm tương tác lấy cảm hứng từ Once Upon a Studio, gặp gỡ nhân vật trực tiếp, và—chờ chút—một xưởng vẽ nơi bạn thực sự có thể phác họa chuột Mickey. Nhưng hãy thành thật đi: liệu sự hồi sinh này xuất phát từ nghệ thuật hay chỉ vì lợi nhuận? Vì chúng ta đều nhớ rằng những ‘trải nghiệm sống động’ đôi khi kết thúc chỉ là hành lang bán đồ lưu niệm giá cắt cổ, với một bức hoạt hình dán trên tường.
Tôi từng làm việc tại tòa nhà Hoạt hình gốc hồi những năm 90. Đây không phải trò câu kéo hoài niệm—đây là cơ sở hạ tầng kế thừa. Icarus không làm những bộ cảnh rẻ tiền. Nếu họ đang lắp đặt ngay lúc này, nghĩa là thiết kế đã hoàn tất, kịch bản kể chuyện đã định hình, và hướng sáng tạo đã xong. Đây là dấu hiệu của tiến triển thật sự, chứ không chỉ là thông cáo báo chí.
Tuyệt vời, lại một nơi để trả 12 đô mua sách tô màu và gọi đó là ‘trải nghiệm sống động’. Nhớ khu Animation Courtyard không? Đóng cửa mà chẳng ai để ý. Vì sao lần này chúng ta nên tin?
Là người năm nào cũng đưa ba đứa nhỏ dưới 10 tuổi đến WDW, tôi thà chọn khu vui chơi theo chủ đề còn hơn xếp hàng chờ tàu lượn vòng quanh. Con tôi chưa biết vẽ, nhưng chúng sẽ cảm thấy như nghệ sĩ. Đó mới là điều kỳ diệu.
Anh gọi là ‘sách tô màu’, tôi gọi là ‘cổng kể chuyện qua xúc giác’. Icarus đã xây phòng điều khiển trong Rise of the Resistance. Họ không làm thứ hời hợt.
Điều này đặt ra câu hỏi sâu hơn: liệu một tập đoàn có thể tự lưu giữ di sản của mình mà không sa vào tự thêu dệt huyền thoại? Hoạt hình Disney không chỉ là tài sản trí tuệ—đó là di sản văn hóa thế kỷ 20. Biến nó thành một khu tương tác có nguy cơ thu gọn nghệ thuật thành trò chơi gắn nhãn hiệu.
Tôi chỉ biết rằng: nếu tôi học được cách vẽ tai Goofy cho đúng, thì trải nghiệm này đáng giá. Phần còn lại là tạp âm.
Tôi xây Disneyland để truyền cảm hứng cho những nhà sáng tạo, chứ không phải để bán tai chuột. Nhưng nói lại, tôi cũng từng nói ‘càng lớn càng tốt’. Vậy có lẽ tôi là người đầu tiên phải nhận lỗi.
‘Càng lớn càng tốt’—lời nói nổi tiếng, ngay trước khi xây bãi đậu xe rộng 15 mẫu.